Duỗi một chút
Trò chuyện với một con chim
Cái lồng chim ở quán café vỉa hè, bình thường
không ai ngó tới, hôm nay lại được cả đám khách ra liếc vào
hỏi. “Chim gì thế, vàng anh à?”, “Con này có phải vàng anh không
nhỉ?”, “Hình như là vàng anh, có máy ảnh không, chụp đi”…
Con chim hằm hằm lẩm bẩm: “Đúng là lũ dốt, vàng anh vàng iếc
cái gì, người ta là vành khuyên!”. Em ngồi gần nghe được câu
đó, bèn quay sang tán tỉnh vài câu.
Em: Chào bạn, trước hết xin
chúc mừng.
Vành khuyên: Tính theo tuổi người thì tôi
mới đi mẫu giáo nhưng tính theo tuổi chim thì tôi lĩnh sổ hưu
rồi đấy, chị ăn nói cho cẩn thận, chúc chiếc cái gì?
Em: À, vầng, cháu xin lỗi bác.
Việc chúc mừng là vì cháu mới đọc được thông báo khẩn của
Bộ Giáo dục rằng “Do ảnh hưởng của vụ “Vàng Anh” nên
chỉ thị cho các trường thay đổi cốt truyện Tấm Cám: Từ
“Tấm chết đi biến thành chim vàng anh” đổi thành "Tấm
chết đi biến thành chim vành khuyên”, thấy bảo bộ trưởng đã
ký.
Vành khuyên: Chị nhận được tin này ở đâu?
Em: Dạ, đầu tiên là qua Yahoo
Messenger, sau đó qua forum và blog, bác có biết mấy cái đấy không
ạ?
Vành khuyên: Biết, café vỉa hè cũng có
wifi, tôi còn lạ gì! Nhưng cái tin chị nói thì chưa biết đâu.
Em: Giờ biết rồi, bác cho cháu xin
vài câu cảm nghĩ.
Vành khuyên: Nói theo phong cách cái anh đạo
diễn Thanh Hải thì “tôi đã rất sửng sốt về mọi chuyện”.
Nhưng thế vẫn chưa đủ diễn cảm. Quả này khéo phải mượn
lời anh Khải Anh, “tôi cho rằng đây là những thông tin nhũng
nhiễu với mục đích gây sốc và làm ảnh hưởng đến quá trình
sống của tôi”.
Em: Chẳng nhẽ bác không thích vào
truyện cổ tích nổi tiếng như Tấm Cám ạ?
Vành khuyên: Không, tôi vào một bài hát là
đủ rồi. Chị có biết bài đấy không nhỉ?
Em: “Có con chim vành khuyên nhỏ, dáng
trông thật ngoan ngoãn quá. Gọi dạ, bảo vâng, lễ phép ngoan
nhất nhà.”
Vành khuyên: Đấy đấy, chính nó. Bao nhiêu
năm nay tôi phát mệt vì nó rồi. Chị trông, tôi nhỏ thì có nhỏ
nhưng dáng cũng lẳng lơ đanh đá chứ ngoan ngoãn mấy đâu. Tính tôi
lại không thích nghi lễ, khúm núm, làm gì có chuyện gặp sơn ca
chào sơn ca, gặp chích choè chào chích choè.
Em: Cháu nói bác đừng giận, quả
là bác không được “gọn gàng đẹp xinh” như trong lời bài hát
thật, nhỏ người nhưng hơi thừa mỡ, cũng hơi lôi thôi (giống
cháu).
Vành khuyên: Thì tôi có tự nhận thế đâu.
Bỗng dưng ông Hoàng Vân ông ấy túm tôi vào bài hát đấy chứ.
Rồi “chúng nó” hát đi hát lại bao nhiêu lâu, lại còn bịa thêm
truyện, tô thêm tranh để nâng tôi lên thành điển hình cho bọn
trẻ con noi theo nữa. Trong khi tôi không được như thế và cũng
chả thích như thế!
Em: Sao bác không xin rút khỏi bài hát
cho đỡ mệt?
Vành khuyên: Chị tưởng muốn rút mà được
đấy phỏng. Ai cho rút? Lý do gì mà rút?
Em: Thì bác vừa bảo bác không được
như trong bài hát và cũng chả thích như thế còn gì? Cháu tưởng
bác chỉ nói với bác Hoàng Vân một câu là xong?
Vành khuyên: Chị rõ thật là… Bài hát
viết ra rồi, ca sĩ hát lên rồi, sóng truyền thanh truyền hình phát
đi rồi, tin tức phỏng vấn bên lề đăng cả rồi, rút vào mắt!
Ấy là chưa kể đến những quyền lợi tôi được hưởng, bọn vành
khuyên giai mê tôi lắm, tôi lại còn nhận được hợp đồng
quảng cáo cho hãng sản xuất cám chim, thẩm mỹ viện, cửa hàng vàng
mỹ ký chuyên khuyên tai…
Em: Nhiều ràng buộc quá bác nhở…
Vành khuyên: Phải, nhưng cái ràng buộc quan
trọng nhất phải làm ngay từ đầu thì không ai đả động.
Em: Cái gì ạ?
Vành khuyên: Tôi cũng chả biết con người
các chị gọi nó là cái gì, hợp đồng hay cam kết thì phải. Đại
khái, trước khi cho tôi vào bài hát ca ngợi ngất giời thế, người
ta phải tìm hiểu đời sống tâm tư của tôi một tí xem có gì vênh
lệch với bài hát không, phải bắt tôi ký một cái giấy hứa tuân
thủ hình tượng. Sau khi làm xong các thủ tục ấy rồi mới cho tôi
vào bài hát. Đằng này, thấy tôi xinh xinh (hồi trẻ tôi ngon lành
lắm), nghe tôi hót ríu rít vui tai, họ tống luôn tôi vào bài hát,
nâng tôi thành thần tượng. Dở hơi hết sức! Cũng may là tôi ở
trong lồng này nên không có bê bối gì to nhớn, thỉnh thoảng
chỉ chửi bậy mấy câu xong rồi đổ tội cho thằng khướu bạc
má bên kia…
Em: Vầng, thế nên bây giờ cô
Tấm hiền dịu chết đi mới hoá thành bác chứ không phải thành
vàng anh.
Vành khuyên: Ôi dào, tin qua mạng toàn bốc
phét, khi nào có văn bản chính thức đăng công báo thì chị hẵng
chúc mừng. Với lại cô Tấm cũng có hiền đâu, cái đoạn làm
mắm em gái tôi đọc xong sởn hết cả lông cánh! Mà này, thế cái
đoạn ông hoàng tử gọi “Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh,
chui vào tay áo” thì biến thành “Vành khuyển, vành khuyên… à?”.
Khiếp, nghe chữ khuyển tôi cứ nghĩ đến con Mi Lu sau nhà…
Nói đến đây cuộc đàm thoại người - chim bị
cắt ngang, có thằng bé bán đĩa rong dí cái VCD nhãn mác lem nhem vào
mặt em, rao: “Phim sex Vàng Anh, đầy đủ, chị mua không?”. Em có
thể tìm được trên mạng, tất nhiên chả dại gì bỏ mười
mấy nghìn cho nó. Nó thấy em im im, cũng chẳng nài thêm, đi tiếp
sang quán bên cạnh, ở đấy có mấy người đang vẫy. Ở những
quán café vỉa hè thế này, người ta thường bàn tán đủ chuyện,
gần đây toàn những lời than vãn, giá cả leo thang, học phí tăng,
cầu sập, vỡ đập... Giờ có vụ Vàng Anh nóng hổi để người
ta tạm quên đi những thứ kia, cũng hay!
Chủ nhật, 21/10 năm Vàng Anh thứ nhất.
© Tran Thu Trang
|